🎈 Tết Của Mẹ Tôi

Mẹ chưa bao giờ tham gia vào bất cứ việc gì của nhà ngoại chỉ vì mẹ là mẹ đơn thân và nghèo. Nhà ngoại có đám hiếu, giỗ, tết nhất gì cũng chỉ có mẹ cặm cụi phục vụ. Khi tôi lên tiếng, cả nhà bảo sao nhiều lời thế, thậm chí bị coi là hỗn láo, không có cha dạy Quãng đường từ nhà tôi đến nơi tổ chức sự kiện - công viên Tết Mậu Thân (TP Mỹ Tho), chỉ khoảng 10 km. Trên đường đi, tôi vẫn tiếp tục kể cho mẹ những điều thú vị của cuộc sống về đêm tại TP.HCM. Ngày Tết ghé nhà nhau chúc sức khỏe, uống chén trà hoặc ly vang và nhâm nhi chút đồ khô. Vậy là đủ, mua nhiều vừa tốn kém lại bị thừa. - Mua quần áo Tết cho con vừa đủ: Mỗi năm Tết đến, thói quen mua quần áo Tết cho con là cực kì phổ biến. Nhưng, hàng ngày con đã có đủ quần áo mặc thì mẹ cũng chỉ cần mua cho con 1 bộ nữa. Việc mỗi năm Tết đến về nhà chồng nên tặng gì cho ba mẹ chồng thật sự rất khó đối với mình. Sau khi tìm kiếm thì tôi đã tìm được những set quà bên Hạt Xanh. Ba mẹ chồng rất ưng ý về quà tặng của tôi còn dặn có dịp đặt cho ba mẹ để ba mẹ biếu người thân. . Tôi như là kế toán riêng bé nhỏ của mẹ tôi vậy. Tết, mẹ tôi ít mua bánh kẹo mà thường tự chuẩn bị những món mộc mạc làm từ nguyên liệu nhà trồng được để mời khách tới chơi nhà. Nào mứt bí, mứt chanh, mứt cà rốt… rồi sáng tạo bằng cả mứt khoai tây, khoai Mùng 1 đầu năm, đi lễ với mẹ, mẹ diện lắm, diện cho cả các chị và cả tôi nữa. Trong suốt 3 ngày Tết, mẹ thay 3 bộ áo dài, đi ra đường, gió xuân bay các tà áo hất cả vào người tôi. Đúng là một bức tranh những ngày Tết xưa mãi mãi trong lòng, tôi coi đó như một "báu vật". NTK Đức Hùng và vợ bên mâm cơm ngày Tết. Mẹ thừa biết vợ chồng tôi mới chỉ làm ăn có chút của trong năm nay, còn biết bao khoản phải chi vậy mà mẹ lại nỡ cầm hết số tiền ấy. Nghĩ bố mẹ chồng quá đáng nên tôi ấm ức vô cùng. Những ngày sang ăn Tết cùng bố mẹ chồng, mặt tôi cứ sưng lên vô điều kiện. Sống xa nhà nên hình thức giao tiếp chính của tôi và mẹ là nhắn tin. Gần Tết, tôi đã gửi meme cho mẹ để bày tỏ tâm trạng "đang yên đang lành bỗng dưng tết". Không ngoài dự đoán, mẹ không hiểu gì. Tôi đành giải thích nguyên văn: "Con chó là hình ảnh "ẩn dụ" cho Có những chuyện mẹ tôi kể tôi không nhớ, nhưng những chuyện gì tôi kể mẹ tôi điều nhớ cả. Hai mẹ con cứ ôn lại những kỉ niệm xưa mà lòng tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Em gái tôi -Bé út, và các cháu tôi khi nghe kể lại những chuyện của tôi hồi nhỏ thì cứ ôm bụng cười. 4piP. Ảnh minh họa Jimmy Tran, ShutterstockQuê tôi ở miền Bắc. Những năm 70 kinh tế khó khăn, ba mẹ quyết định đi khai hoang làm kinh tế mới. Sinh được hai chị em chúng tôi, gia đình thiếu thốn đủ hồi đó, chị tôi đi học bị chó dại cắn, ba mẹ lo tiền để đưa chị tới thủ đô Hà Nội chạy chữa. Nghe nói ở đó có một bà lang biết loại thuốc gia truyền chữa dại, mẹ chạy đôn đáo, bán hết đồ đạc để lấy tiền lo cho chị… Mẹ bán cả chiếc nhẫn mượn xe đạp đưa chị và mẹ ra đường quốc lộ. Cùng một dì hàng xóm cũng có con nhỏ bị cắn, mẹ bắt xe xuống thành phố…Rồi mẹ trở về, xô cánh cửa chạy vào trong nhà ngồi khóc nức nở… Ba ở ngoài vườn đang đào hố để tôi vôi, vội chạy vào hỏi “Mẹ nó có chuyện gì thế?”Đôi mắt đỏ hoe, mẹ nức nở “Ba nó ơi, tôi để lạc mất bé Hương rồi.”Ba ngồi thần xuống nền nhà dựa vào cái chõng hỏi “Mẹ nó kể tôi nghe nào.”Mẹ nức nở kể lại đứt quãng… Mẹ cùng dì hàng xóm xuống bến xe. Để tiết kiệm tiền, mẹ thuê xe ôm chở từng người một. Mẹ đi trước tìm đường, dì hàng xóm ở lại trông hai đứa trẻ. Nhưng khi mẹ quay lại thì không biết chị đã lạc đi đâu mất rồi… Kể rồi mẹ lại òa khóc “con tôi…”Ba bảo mẹ bình tĩnh, rồi đi bán nốt ít ngô non, mấy con lợn, con gà. Ba cùng mẹ ra bến xe, hỏi thăm xung quanh xem có ai nhìn thấy chị đi tuần sau, ba và mẹ lại về. Ba ít nói hẳn, rồi nghiện thuốc lào, nghiện rượu. Nhưng ba sợ mẹ lo, nên không mấy khi uống thường thấy ba cầm cái điếu ra sau vườn, chỗ gốc cây ổi. Ông ngồi một mình hút liên tục mấy điếu thuốc lào, nhìn lên cây. Cây ổi Găng, quả rất nhỏ mà ngon. Lúc nhỏ tôi và chị Hương rất thích ăn ổi, mỗi khi chị khóc là ba lại cõng chị lên cổ và đưa ra sau nhà, trèo lên cây hái ổi cho đông năm ấy, cây ổi bị gió thổi nằm lả xuống nóc nhà. Đêm hôm đó, ba ngủ, rồi ông không trở dậy nữa… Dì hàng xóm bảo rằng ba đã đi tới nơi rất xa…Trời mưa như trút nước, nhà tôi bị dột, mẹ ôm tôi vào lòng. Tôi ngơ ngác hỏi “Mẹ ơi, ba sao không về sửa lại mái nhà cho mẹ?”Mẹ ghì chặt tôi, giọng bà nức nở nói “Tý ngoan, ba đi xa có việc quan trọng, đừng để ba lo.”10 năm trôi qua, thỉnh thoảng vẫn thấy mẹ nhìn ảnh ba, rồi lại nhìn ảnh chị, khóc một mình. Mẹ đã già đi nhiều, đôi mắt nhăn nheo, mái tóc bạc phai, lưng mẹ còng đi theo từng gánh ngô…Rồi có người bà con dưới Hà Nội tìm được tung tích chị gái. Hiểu gia cảnh nhà tôi, bác âm thầm sắp xếp mọi chuyện, để chị lên tận nơi rồi mới đem sự tình kể lại cho mừng lắm, vừa khóc vừa lấy áo ra mặc, chiếc áo mà lâu lắm rồi mẹ không động đến. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm trời, mẹ soi gương chải đầu chăm đến, chị khác lắm, sang trọng. Ngày chị bị lạc, được một người chữa chạy, nhận làm con nuôi. Giờ chị đã có gia đình, chồng chị người gốc Hà Nội, rất khá đó tôi ngồi cùng chị, hỏi chị về Hà Nội, rằng người ở đó ra làm sao, ở đó thế nào… Chị nhìn tôi mỉm cười… Chuyện tuổi thơ như làn gió thoảng… Dường như chị xa chị dậy chào mẹ, chào tôi rồi lên thành phố. Mẹ nhìn chị rưng rưng, chị đi liền một mạch…Từ khi gặp chị, mẹ như trút được gánh nặng. Bà kể với tôi về tuổi thơ, về chị của quá khứ, về những thiệt thòi mà chị đã phải chịu… Mẹ chắp lại đoạn dây nối khoảng cách giữa tôi và chị. Và rồi dần dần, tôi tự nhủ sẽ chăm sóc chị thay mẹ, dù chị có xa cách, có thờ Tết, mẹ được tin chị về thăm mấy ngày. Biết chuyện, mẹ mừng lắm. Bà sai tôi trèo lên mái sửa mấy chỗ hay mưa dột, rồi lại bảo tôi thay cái chân giường bị mọt ăn. Ngày chị về, xóm làng nhộn nhịp, ngô chín vàng, tôi và mẹ phải đi thu hoạch để kịp bán ngày khi tôi và mẹ đang trên đồng thì chị tới. Mẹ nhất quyết không cho chị làm, bảo chị về ăn sáng. Chị đi được một lúc, mẹ lại tất tả chạy về nhà…Chị về không thấy nồi cơm đâu, nhân tiện ra ngoài đi dạo, gặp dì hàng xóm, chị kể “Mẹ cháu bảo về ăn cơm, nồi cơm mẹ để trên bếp. Cháu về không thấy nồi cơm đâu mà chỉ thấy nồi gì trông như cám ở trên bếp”.Dì hiểu ra, vội nói “Vì lo tìm cháu mà ông bà ý đã bán hết sạch gia sản rồi, cả đôi nhẫn cưới, cả miếng đất khai hoang. Ba thương cháu, suy nghĩ nhiều, cứ quần quật làm để lấy tiền ra Hà Nội tìm con. Vì lao lực quá mà ông ấy mất. Ngày đó, ông dặn mẹ cháu chăm cho thằng Tý đến khi nó yên bề gia thất, để nó không phải khổ. Mẹ cháu vì thế mà nuốt nước mắt chăm lo gia đình, nuôi thằng Tý khôn lớn.”“Nồi cơm mẹ cháu nấu đó là nồi ngon nhất rồi. Bà ý tự tay chọn bắp ngô, giã nhỏ, rồi nấu. Thằng Tý đòi phụ mà bà ý nhất quyết không cho, lại còn tự đi ra ngoài chợ mua cá rô đồng về kho cho cháu. Sáng sớm nay bà ý ngồi một mình chuẩn bị.”Chị nghe xong, nức nở chạy về nhà… Mẹ đang bới tro ra, bưng nồi cá kho lên. Mẹ nói “Mẹ quên không bảo con nồi cá kho, ăn với cơm ngô ngon lắm đấy.”Chị nhìn mẹ, nước mắt lăn dài. Trưa hôm đó, ba mẹ con cùng ăn cơm. Lần đầu tiên tôi thấy mẹ cười kể từ ngày ba hôm sau, ba mẹ con ra mộ thăm ba. Tôi lại nhớ hồi xưa ba dặn, đàn ông là không được khóc. Tôi thầm nói, “Ba ơi, vậy là gia đình mình lại đoàn tụ…”Cơn gió lạnh thổi qua, mẹ như đã hoàn thành tâm nguyện. Mẹ về cùng ba, chỉ còn lại hai chị em tôi…Tết của mẹ, mùa xuân của mẹ. Gửi tới những ai còn có mẹ, xin hãy trân quý từng giây phút PhongXem thêmĐiều ước Giáng Sinh của cô bé 16 tuổi ĐCSTQ trả tự do cho cha mẹ tôiCách những người mẹ hiền đức thời xưa giáo dục con cáiMời xem video Đến bây giờ tôi vẫn không sao quên được cái cảm giác háo hức trông cho mau đến Tết. Nó hồn nhiên, vụng dại biết chừng nào! Vừa hết Tết là tôi trông cho đến Tết nữa, để được mặc quần áo mới, được lì xì, được ăn bánh mứt ê hề… Thú vị nhất vẫn là được chơi thỏa thích, dù là làm hư hao đồ vật hay làm sai việc gì vẫn không bị la rầy. Ngày đó, nhà tôi không có gì gọi là khá giả, nhưng Tết nào mẹ vẫn may quần áo mới cho hai anh em tôi. Mẹ lúc nào cũng may trừ hao, nên chúng tôi luôn xúng xính, thùng thình trong bộ quần áo quá khổ. Mẹ bảo “Có quần áo mới là may mắn rồi, cần chi vừa vặn. Tụi con lớn nhanh như thổi, không may thế này kẻo năm sau lại chật ních. Tốn kém lắm!”. Gần Tết, mẹ thường đi chợ huyện mua đồ khô như đường, đậu, bột ngọt, bún khô, thèo lèo… Tuy nhiên đến 30 Tết mẹ mới mua trái cây và hoa chưng, vì hàng bông cuối năm thường rất rẻ, nếu không bán nốt thì sang mồng một chẳng ai thèm mua. Mọi thứ đều được dành cho những ngày Tết nên mẹ đem tất cả khóa vào trong tủ, làm hai anh em tôi thèm quá chừng. Tôi hay rối rít bên chân mẹ trong lúc mẹ sên mứt để được thử mứt do mẹ làm, hoặc cạo phần đường còn dính lại trong nồi mỗi khi mẹ đổ ra mâm phơi. Vì là con dâu duy nhất trong nhà nên chuyện cúng tổ tiên vào chiều 30 Tết cũng một tay mẹ lo liệu. Mẹ làm mâm cơm cúng rồi làm thêm một con gà trống thiến cho ba và ông nội nhấm nháp chút rượu, còn cặp đùi cho anh em tôi ăn. Vào đêm giao thừa, anh em tôi ngồi quây quần bên nồi bánh tét để trông chờ mẹ cắt thử khoanh bánh do chính tay mẹ gói. Và lần nào cũng thế, anh em tôi đều tấm tắc khen ngon. Sáng mồng một Tết, mẹ cho hai anh em tôi mặc quần áo mới, dặn dò phải ngoan, còn cho tiền bỏ vô túi lấy hên. Cả nhà quây quần mừng tuổi ông bà nội. Ba tôi viết cho anh Hai học thuộc bài chúc thọ mấy ngày trước, anh tôi đọc làu làu, ai cũng khen hay, mẹ tôi là người vui nhất. Sau đó anh em tôi chào ông bà nội rồi về thăm ngoại. Mọi chuyện trong nhà mẹ đã chuẩn bị chu tất, nên bà nội không làm khó dễ gì khi mẹ xin phép về thăm quê ngoại. Bước ra đường với không khí ấm áp của ngày đầu xuân, dù chỉ ngồi trên “con ngựa sắt” do ba chở qua những con đường gồ ghề đất đá, tôi vẫn thấy hạnh phúc vô cùng. Nhà tuy không giàu, nhưng tình thương của cả nhà luôn ấp ám như mùa xuân. Thương nhất là mẹ tôi, quần quật cả năm mới được nghỉ tay mấy ngày Tết về thăm ngoại. Tuy vậy, về ngoại, mẹ vẫn xông xáo vào làm hết chuyện này đến chuyện kia. Cũng vì tính cần cù chịu khó của mẹ mà mẹ được ông bà nội và ba yêu thương, ngay cả anh em tôi cũng thế. Tết của mẹ là vậy, như con tằm miệt mài nhả tơ! * * *"Nhân dịp Tết Mậu Tuất 2018, tôi xin gửi quý báo một câu chuyện cảm động đến với gia đình tôi ngay đúng dịp gần Tết Mậu Tuất 2018 - chúng tôi đã tìm được người mẹ lưu lạc bặt âm vô tín 30 năm nay. Việc tìm lại được mẹ như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Chúng tôi sung sướng, ngỡ ngàng và vô cùng biết ơn trời Phật đã phù hộ, những người tốt bụng đã giúp đỡ để mẹ tôi còn sống khỏe mạnh, minh mẫn để về đoàn tụ với con cháu, sống những ngày tháng thanh thản cuối đây tôi chia sẻ câu chuyện này, một là để chia sẻ niềm vui hân hoan với quý bạn đọc gần xa, hai là muốn nhắn nhủ với quý bạn đọc một thông điệp - hãy tin vào những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Vâng, chúng tôi luôn tin rằng mẹ còn sống, và suốt 30 năm qua vẫn luôn mong mỏi tìm mẹ khắp nơi. Cuối cùng, điều kì diệu đã xảy ra thật...* * *Chân thành cảm ơn quý báo đã mở thêm mục Tết của tôi để chúng tôi có thể được lắng nghe và cảm nhận những chia sẻ của bạn đọc từ khắp mọi không chỉ là những niềm vui, đâu đó, vẫn có nhiều người không có được một cái Tết trọn vẹn, mà dì út của tôi là một điển hình. Gửi bài viết này đi, tôi vẫn chưa thôi trăn trở, làm thế nào để dì tôi thoát khỏi tình cảnh của mình. Và tôi tin cũng sẽ có nhiều người có cùng cảnh ngộ như thế. Hi vọng những ý kiến từ bạn đọc của quý báo sẽ có ích cho tôi. Chân thành cảm ơn" - Ngọc Lý.* * *Đây là bài thơ của ba tôi viết tặng mẹ tôi nhân ngày giỗ mẹ. Mẹ tôi ra đi vào Tết cách đây 4 năm. Nên Tết trong ba tôi là những ngày nhớ. Tôi mong bài thơ được đăng như là món quà xuân với ba tôi Tết này" - Diễm 750 bài viết tham gia Tết của tôiSau hơn 3 tuần phát động đã có hơn 750 bài viết tham dự chuyên mục Tết của nay 2-3 chuyên mục này xin khép lại. Một lần nữa xin cảm ơn sự quan tâm, tin tưởng của bạn đọc. Hi vọng tiếp tục nhận được nhiều đóng góp, chia sẻ trong các chuyên mục tiếp theo để Tuổi Trẻ Online ngày càng đa dạng, phong phú hơn. Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao

tết của mẹ tôi