☄️ Em Yêu Chị Cô À
Bài hát em dau lam day - huong ly (cover) do ca sĩ Huong Ly (cover) thuộc thể loại . Tìm loi bai hat em dau lam day - huong ly (cover) - Huong Ly (cover) ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Em Đau Lắm Đấy chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí.
Ngoại truyện 5: Ánh Trăng Sáng Đầu Giường Của Hai Anh Em. Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Thanh xuân vườn trường, Võng du, Ngọt, Sủng, HE. Vi Vi dạy Minh Tông đọc thơ. "Trước giường ánh trăng rọi, Ngỡ mặt đất phủ sương, Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, Cúi đầu nhớ cố
Một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào bắt nguồn từ mối quan hệ bạn bè bí mật!Tôi là Maehara Maki, đã không có bạn bè, hay thậm chí là người quen khi bước vào cao trung, cuối cùng bây giờ cũng đã có bạn đi chơi ở ngoài trường. Đó là một cô gái.Cô ấy tên là Asanagi.
Ở Việt Nam thì không được yêu và không được lấy người mình yêu à? - Bác sĩ còn nhỏ không hiểu chuyện đâu. không hiểu vì lý do gì mà chị ta rất yêu mến Chúa Giêsu. "Anh đã cố gắng sống một cuộc đời rất bình yên cho đến khi ai đó nhắc đến tên em. Cô
Sắp cưới cô chị lại yêu cô em. Tôi như bị cuốn hút, si mê, rồi yêu em lúc nào không hay. Không gặp em một ngày tôi đâm ra nhớ, trống trải đến lạ lùng, cái cảm giác mà bấy lâu nay tôi chưa từng có với chị gái của em. Tôi và cô ấy học chung trường, bằng tuổi nhau
" Người yêu trọn đời, không phải là một cuộc tình rầm rầm rộ rộ, cũng không phải là lời hứa hẹn và thề thốt gì cả. Mà là khi tất cả mọi
Khương Vinh Diệu chợt lớn tiếng, sau đó trầm giọng lại: "Đoán lại đi.". "Ba à, hôm nay con mệt quá, không muốn đoán gì, chỉ muốn nghe ba nói chuyện một lúc.". Khương Uyển Phồn dang tay dang chân nằm trên giường, giơ mu bàn tay che mắt. Cuối cùng giọng Khương Vinh Diệu
Chào chị Muối em đứng đây từ tháng 11 năm ngoái 🥺🥺🥺 Yêu cô. Reply. jikantel says: August 2, 2021 at 7:50 AM. Muối comeback rồi vui quáaaaaaaaaaaaaaa. Reply. chipxu1410 says: August 5, 2021 at 2:01 PM. Huhu mừng cô quay về. Nhớ cô quá 🥰🥰🥰
KHÔNG BIẾT SAO YÊU EM - BÁN TIỆT BẠCH THÁI. Đồng Kỳ hỏi Trương Hoài Viễn làm sao quen biết Liêu Thành Xuyên, Trương Hoài Viễn cười rót trà cho cô rồi mới trả lời: "Bọn tớ cùng hợp tác, bây giờ là đối tác.". Đồng Kỳ nhướng mày: "Hợp tác làm gì?".
WhxvRHX. Đây là một chap dài đặc biệt, các bạn từ từ đọc!!!!- -💝💝💝💝- -VútChátAaa... hức...VútChátAaa... hức... đau...huhuhuVútChátĐau... aaa...em đau quá... Kỳ...hức... đau... em đau...VútHức... hức hứcChat... cho khóc này....Đau, đau đừng đánh nữa mà..Ở trên chiếc giường xa hoa êm ái trong căn phòng sang trọng của Hoàng Nhã Kỳ, một cô gái dáng vẻ vô cùng khả ái nằm ở trên đó. Điều đáng nói là cái dáng nằm nó hơi mang tính chuyên môn nghệ thuật, cụ thể là nằm sấp vểnh đôi mông kiêu ngạo hơi cao lên, ở dưới hông lót một cái gối vải nhung màu đen huyền bí in hình Doraemon đậm chất trẻ con tự hỏi stylist nào gu lạ-???, hai tay cô gái khoanh đằng trước rồi gục đầu lên đó, hình như au còn nghe cô bé đang cất tiếng cười "hức... hức... hức..." thì phải, mà điều đáng nói hơn chính là hạ thân cô gái ấy thì hoàn toàn nude, chân khép chặt che giấu nơi riêng tư e lệ mà lại gián tiếp khoe ra một cặp giò thật dài thật thẳng thật mĩ và một đôi mông tuy nhỏ nhắn nhưng rất đầy đặn và thập phần kíƈɦ ŧɦíƈɦ, nếu so sánh đó như một bức tranh trong sáng của một họa sĩ tài ba vẽ về một loài hoa nào đó, umh ví là hoa bưởi đi, thì trên tuyệt tác hoàn mĩ đó còn điểm thêm vài nét chấm phá đỏ đỏ hồng hồng như nắng chiều rực lên trước lúc phai tàn vào buổi hoàng hôn vậy, những đường mây đỏ vắt ngang một nền trời đỏ, xung quanh là những áng mây tía dần tan như màu bầm của rượu, nếu rượu làm người ta say, thì cảnh sắc đó lại càng làm người ta say vì sự mỹ của nó, mỹ đến mức làm người ta rơi lệ. Từ đó trong từ điển có thêm một tính từ " mỹ lệ"....Có hơi lạc đề, vòng về chuyện người khóc, một người thập phần âm lãnh- Phương Thanh Tú, em có chịu nằm yên ổn không? Có tin lần này tôi trói em lại thật không hả?- Đừng mà, em nằm im, hức... nhưng em đau lắm! Kỳ...Hức... ứccc... tha...VútChát... tha nàyOa...huhuhuVútChát... la giờ biết đau mới xin này!VútChát... tôi không đánh thì em liền cắn răng để cho người ta đánh chát... giấu tôi để cho người ta ăn hiếp này!Oa...oaHuhuhuCàng đánh càng khóc, mà càng khóc lại càng la nàyVútChát... khóc nàyVútChát... yếu ớt còn làm càng này!Cô gái vẫn cứ khóc, vẫn cứ nắm chặt gra giường mà hứng chịu từng nhát roi vút xuống đôi mông sưng cao còn đang run lẩy bẩy của biết Nhã Kỳ rất yêu thương cô, chị ấy có đủ tình yêu và quyền lực để bảo vệ cô, nhưng cô không muốn làm tổn hại đến chị ấy dù chỉ một như chị ấy, dĩ nhiên có rất nhiều người thầm yêu, thậm chí là công khai yêu, một trong số đó có một vị thiên kim của một băng nhóm giang hồ có tiếng tăm, vậy nên dễ dàng tra ra mối quan hệ không bình thường của cô, lấy đó uy hiếp cô, còn lấy thực lực mà ăn hiếp cô, còn nói với cô nếu cả gan dám đi tọc mạch với Nhã Kỳ thì sẽ cho đàn em phá rối việc làm ăn của Nhã Kỳ, ả dọa cô rằng dù người có làm ăn lớn cũng không có gan đùa với xã hội lần, cô về nhà với bàn chân sưng, cô nói cô không cẩn thận bị vấp đó Nhã Kỳ gõ đầu cô bảo cô hậu nữa, cô về nhà với cánh tay bó bột, một lí do không thể nói hai lần, cô bèn nói cô không may đi ăn bánh tráng trộn lề đường gặp dân phòng dí, mọi người hấp tấp chạy đụng cô đó Nhã Kỳ đã khoanh tay cảnh cáo cấm cô ăn mấy thứ hàng rong nữa. Cô e sợ cúi đầu, không nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của người lần thứ ba, là hai ngày kia lại dí cô vào một bức tường ở tít góc hoa viên của sân trường, cô thì sợ hãi nhưng cũng nhất quyết không kêu khóc bù lu bù loa, có lẽ vì thế mà tụi nó càng ghét cô. Tụi nó nắm tay cô bẻ ra sau lưng, một đứa lại đá vào chân cô. Lần này không đơn giản, nhỏ tiểu thư đàn chị bảo đàn em giữ chặt cô lại, để ả tát vào mặt cô, cô nhắm mắt, cô không sợ đau, cô chỉ sợ không biết lấy lí do gì che giấu Nhã Kỳ nữa, té kiểu gì để in lại dấu tay trên mặt đây?Lúc cô cắn môi nhắm mắt mà chờ đợi cái tát giáng xuống thì thật lâu không thấy động tĩnh, chỉ thấy mấy cánh tay ghì chặt cô dần buông ra, rồi cô ngửi được mùi Lavender dễ chịu, rồi cô nghe tiếng con nhỏ kia ấp úng mà cũng hoảng sợ- Nhã... chị... chị Nhã K... aaaaaCô mở mắt ra, chỉ nghe " Rốp" một phát cùng cảnh ả ôm lấy cánh tay của mình mà dựa lưng vào tường nói không ra tiếng, nước mắt cứ không kềm được mà ồ ạt rơi sau đó là tiếng nói âm lãnh của người mà cô rất đỗi quen thuộc, cũng là người mà cô luôn nghĩ đến trong những lúcbị người ta ức hiếp- Đây là cảnh cáo các người dám vuốt râu hùm, về hỏi cha cô Hoàng Nhã Kỳ là ai. Một lầncảnh cáo duy nhất, nếu còn để tôi biết một lần nào nữa các người đụng đến em ấy thì đừng trách tại sao biển xanh lại Dạ, dạ biết! Xin lỗi Kỳ tỷ!Bọn nó run sợ đứa kéo đứa dìu nhau vắt chân chạy. Tuy rằng không biết vị này thực lực thế nào trong thế giới ngầm, bởi tụi nó chỉ biết đến Hoàng Nhã Kỳ là một thương nhân tiếng tăm gia thế hùng hậu, nhưng mà nhìn cái khí chất âm lãnh đó, lời nói bá đạo không kiêng nể đó liền biết ngay không tầm nó chạy rồi, còn lại đó Thanh Tú đứng bặm môi nhìn người kia bằng đôi mắt đáng thương, cô giờ phút này muốn chạy đến ôm chầm người ta mà òa lên khóc cho thỏa bao tức tửi, nhưng mà nhìn cái khí thế đó, cô không còn miếng gan tên vệ sĩ to lớn cường tráng vẫn đứng chắp tay ở đó đợi lệnh, Kỳ đại Boss khoanh tay nhàn nhã- Hai người dắt cô ta ra xe!- Em, em tự đi được! - cô ấp úng nói, làm vậy giống áp giải tù nhân quá không, hơn nữa mấy tên to con bặm trợn này, cứ hơi ghê ghê thế kia không vui nhìn nhìn, cô tránh ánh mắt cúi đầu cất bước đi tỏ ra mình không sao, nhưng chết tiệt thật, chân bị trật thiệt rồi, lúc nãy nó đá vào vết thương cũ của cô. Khốn Em đứng yên!Chỉ một câu làm cô liền không dám bước. Nói rồi Nhã Kỳ phất tay cho mấy tên vệ sĩ- Các người ra xe trước, đậu xe về phía cửa sau của hoa viên này!Bên kia bọn hắn đi được ba bước thì bên này cô bất ngờ bị xốc người vác lên vai! Chưa định hình kịp, không khỏi quẫy đạp la oai Em làm tôi tâm trạng không tốt, em tốt nhất là nên im lặng!Hiếm khi người ta nói ra với cô tâm trạng không tốt, lần này còn trực tiếp cảnh cáo rằng là cô làm người ta tâm trạng không tốt. Tiêu cô rồi!Cô muốn khóc, nhưng mà khóc thì làm ướt bộ vest của người kia mất. Không khí đủ lạnh và người kia của đủ lãnh có thể đóng băng chết cô rồi. Có khi nào cô khóc tại đây nước mắt chưa rơi đã trực tiếp đóng băng trên khóe mắt, sau đó cô sẽ mù lòa đôi mắt này luôn không? Ôi, cái sự hâm trong cô lại bộc phát rồi đấy. Stop!Vì cổng sau gần, nên đi không bao nhiêu bước đã ra đến xe đậu sẵn, cũng không kinh động những sinh viên trong trường. Dù mạnh mẽ thế nào, người kia cũng là phụ nữ, hẳn mệt trên xe, cô nghe Nhã Kỳ gọi bác sĩ riêng chờ sẵn ở nhà, nhưng mà chỉ như vậy thôi rồi chị ta không nói gì cô chỉ do động vết thương cũ, chỉ cần không hoạt động quá sức sẽ không sao, vài ngày là ổn. Chị ta thì vẫn đứng đó nhìn, nghe đến đó rồi chỉ bảo bác sĩ cho thuốc tốt cho cô, như thế thôi rồi quay lưng dửng dưng đi lên phòng, chẳng thèm an ủi cô một câu hay nhìn cô một cảm giác lần này thật không phải chuyện thật vậy, Nhã Kỳ luôn yêu thương chăm sóc cho cô chẳng thèm nói với cô một tiếng hay nhìn cô một lần. Suốt ngày chị ta đi làm đến lúc về nhà thì chỉ ghé phòng mình tắm rồi lại qua thư phòng. Mặc cho cô đứng trước cửa phòng chị ấy pha sẵn sữa bò bồi bổ thể lực và vòng 1 cho chị ấy, vậy mà chị ta chỉ nhìn cô một cái rồi lạnh lùng quay hôm qua vẫn vậy, bữa sáng cô làm chẳng ai ăn, cô đã cất công nấu những món bồi bổ thể lực và tăng cường vòng 1 cho chị ấy, vậy mà... rồi ly sữa cô pha vẫn chẳng ai uống, nên cô lại uống thôi, bổ cô quyết định ôm gối qua hẳn phòng của Kỳ, cô biết chị ấy chỉ tránh cô, chờ cho cô ngủ mới về phòng, mà thật vậy, cô lim dim thì cửa phòng bật mở, hương Lavender làm cô thêm thoải mái, chỉ cần người kia bước lại giường, cô quyết tâm sẽ bất chấp ôm người kia thật chặt, không buông ra cho đến khi chị ấy nói tha mà mọi chuyện không như cô nghĩ, Kỳ từ phòng vệ sinh rửa mặt đi ra chỉ buông cho cô một câu hỏi nhạt tuếch- Em muốn ngủ phòng tôi?Cô Vậy tôi lên thư phòng!Chị ta hờ hững như thế!- -Cô ấm ức, vì cái gì mà giận tôi bơ tôi như vậy chứ, tôi là người bị đánh bị thương bị ăn hiếp đây này, yêu đương gì mà không an ủi người ta. Cô nghĩ vậy, gom nhanh cái combo gối nằm với con sâu lông ôm dài bằng bông với con Pikachu để đầu nằm lên au di cư hay sao, đem ít thấy sợ, cơ mà không đem mền tính đắp chung đây mà!!! ấm ức nói- Không cần chị ngủ thư phòng, tôi về phòng tôi!Cô khó khăn ôm cái đống bùi nhùi của mình ra đến cửa, không hi vọng chị ấy sẽ nói gì với mình, vậy mà bất ngờ người ta cất tiếng- Có lẽ em chưa hiểu ra vì sao tôi giận em, không sao, cứ từ từ nghĩ, khi nào thông suốt thì đến gặp tôi!Cô chưa kịp phản bác thì Kỳ đã đóng cửa, cô hậm hực ôm một đống kia về phòng, quăng mạnh lên giường, đấm con Pikachu thùm thụp- Giận này, khó ưa này, tránh tôi này, không cho tôi ngủ chung này!!!!Cứ thế mà trút giận. Pikachu wanna say tôi thật bất hạnh!Bất quá tối đó cô cũng suy nghĩ thật nhiều, cô cũng biết cô sai mà, mà cô thành ý làm tùm lum thứ mà tại né cô chứ bộ, cô cũng muốn xin lỗi thôi đi, giận nhiu giận, cô ngủ, mắc mệt!Nhưng mà sáng hôm nay ngồi ngoài xích đu ở vườn cô lại nghe hai tên vệ sĩ nói chuyện, điều này làm cô thật sự thấy cần phải đi nhận nói rằng từ lần chân cô bị bó bột thì Kỳ đã phái người đi điều tra rồi, sau đó phát hiện chuyện này thì chị phái người âm thầm theo dõi để bảo vệ, vì thế mà hôm đó đến mới kịp vì tức giận mà lần đó không những bẻ tay nhỏ kia, mà sau đó còn cho người làm áp lực đến nhà trường đuổi học bọn đó phòng ngừa hậu họa. Cha ả ta dù thanh thế không so được với Hoàng gia, nhưng là một băng giang hồ có tiếng cũng chẳng phải cam chịu yếu thế để người đạp lên đầu, vậy nên dù bên ngoài bằng mặt, vẫn là mối quan hệ bên trong làm nên một ít sứt Kỳ còn bị Hoàng lão ba khiển trách, lại còn gồng mình giải quyết một đống chuyện tồn động lẫn mới phát giá mà ban đầu cô nói cho Kỳ biết thì mọi việc có phải đã giải quyết dễ dàng hơn không chứ!Aizz, đi nhận lỗi a! Nhận sớm, chết sớm, nhưng mà cũng được giải thoát nên cô tính toán, cô chờ lúc chị về ăn cơm ở dưới thì trên này đã cầm sẵn roi mây đứng trước cửa phòng người -Vậy nên mới có sự việc cô nằm trên giường êm nệm ấm cong mông chịu đòn tối mà, nhưng mà tại sao chị ta có thể nhẫn tâm như vậy chứ, đánh mình nãy giờ cả trăm roi, là roi mây đó, là chị ta quất đó, mình phải thật đau mới đến mức giãy dụa xin tha, vậy mà lạnh lùng nãy giờ 2 lần còn đòi trói mình lại. Có phải hết thương mình rồi không?Cô nghĩ đến mà càng khóc, không la hét nữa, nằm đó mà khóc tức tửi, Kỳ đánh em bao nhiêu cứ đánh đi, đánh chết em cho Kỳ vừa người ta cũng dừng lại, cái roi đáng ghét bị quăng người kia thật lâu không động tĩnh mà vẫn cứ đứng đó, không lại dỗ cô như mọi lần, cô càng tự nhủ người đó hết thương mình, nói lẫy- Chị đánh xong rồi chứ gì? Vậy tôi có thể về phòng chứ gì?- Umh, về đi, nếu em đi được!- Sao lại không được, chị khinh tôi quá rồi!- cô nói, lê thân bước xuống giường, dù đau thấu trời ông địa, nhưng cũng không đến nỗi tàn phế bại liệt mà không gượng được mấy mà bước ba bước liền bị một đôi tay xinh đẹp ôm lấy, bên mũi lúc này ngập tràn mùi hoa oải hương quyến Em bớt bướng đi được không, cũng cái tính bướng bị tôi đánh không biết bao nhiêu lần, cũng cái tính bướng hồi nãy mới chọc tôi điên lên đấy, giờ lại bướng?- Vậy chị định đánh em nữa à?- Thiệt hết nói em!Cô thì xô ra cố cãi, bị người ta ôm ghì lại tựa đầu mình trên vai người ta, cô đấm lưng người cô yêu mà bật khóc nức nở- Bây giờ mới chịu ôm em, em còn tưởng Kỳ hết thương em rồi... huhuhu oa..- Thôi mà! Sao mà hết thương em được chứ, bảo bối của tôi!- Huhuhu...oaoaoaaaa!Au hihihi...hahaha, cắn hai ngươi bây giờ, cẩu huyếtBất quá sau đó là một màn còn máu chó Nằm yên để tôi thoa thuốc cho em nào!- Ừmh!Sau đó trong phòng vang lên những tiếngƯ... ư.... nhẹ... aaa... ư.. ư.... nhẹ chút... ư...aaaa... ư... chỗ đó... đúng rồi... ư- Thoải mái không?- Ư... ân...- Xem ra ngày mai em không xuống giường được rồi!- Hức... ân... hức.... ư... ư... Kỳ nhẹ tay...Bôi thuốc thôi mà, có cần ám muội như vậy không!?- -Nãy giờ trời mưa viết đó nha, thấy giỏi hôn nà???À, có điều quan trọng muốn nóiMấy b ở đây có đọc truyện Phạm Tổng... huấn của tui chưa dạ? Bữa chán định drop mà đọc lại cũng thấy ok hồi tối đã edit lại nên xin mọi người cái nhận xét xem có nên viết tiếp hong nha!Cảm ơn!😚😘😙
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để thật ra chỉ tạm thanh tỉnh trong cái lúc đó, chứ thật sự, nốc gần 2 chai thì ai mà tỉnh nổi, huống hồ là lần đầu tiên uống lúc càng nên lúc trên xe cô lại gục rồi, nhịn lắm về đến nhà lại nôn đầy ra, người làm ngủ hết rồi, mà nếu có thức, chị cũng bảo để đó, để cho cô xem cô bê bối ra sao. Đêm đó chị cô phải hầu hạ cô thay quần áo, lau người, chốc chốc phải dẫn cô vào nôn Thật là tức đến điên mất!Lúc thay quần áo cho cô, chị lật cô lại nằm sấp trên đùi mình, tức giận đánh liên tiếp mấy chục phát vào mông- Hôm nay tôi hầu cô, cô giỏi lắm, ngày mai chuẩn bị mông đi, tôi lại " hầu" cô tiếp!Rồi chị về bên phòng tắm rửa thay lặng lẽ mở mắt ra, vẫn còn một tí tỉnh táo, đủ để cảm nhận tất cả, xoa xoa cái mông nóng rực, lòng khóc thét- Lần này chọc điên chị hai như vậy, chính là không ai cứu được, ngày mai, thế nào cũng bị đánh chết rồi!😭😭😭- -" Ngày mai" đã đến!Sáng 10h cô đã lót tót dậy, phi ngay xuống dọn bãi chiến trường lúc tối mình gây ra, xong xuôi lại bay qua làm bữa sáng, món mà chị hai cô thích nhất cô hôm qua quá mệt mỏi, suốt đêm chờ cô, đã vậy còn phải đi giải quyết hậu quả cho đứa em trời đánh, về xong phải hầu hạ nó các các kiểu, vậy nên ngủ đến hơn 11h mới xuôi bước xuống cầu thang thì thấy ai kia đang cuốn cuốn mì, nhà lại sạch sẽ thơm tho rồi, hừ!!! Siêng năng dọn dẹp, lại còn nấu spaghetti mua chuộc tôi à? Đừng tưởng ngoan mà tôi tha!- Chị hai! Dậy đúng lúc ghê, em nấu mì cho chị nè!- Umh... cho ra đi!- chị cô mỉm cười. Hihi có miếng hi cô dọn mì ra, thơm phức, đẹp mắt, trông thật ngon au nấu món này hơi bị ngon!!!Chị cô ngồi ăn rất ngon miệng, cô cũng vui vẻ ngồi ăn ngon lành cho đến khi- Ngon lắm, còn tưởng phải để bụng đói mà đánh người, giờ no bụng rồi, không cần lo Chị ơi...- sớm đã biết chị không tha, nhưng mà cũng đừng nên nói ra như vậy, đau khổ lắm a!- Có gan làm có gan chịu, chị lên lầu trước, ăn xong dọn rửa luôn nha! Chị chờ em trên phòng, hôm qua em gan lắm!- Dạ...! Huhuuuuu....- Oan ức ai mà khóc? Tôi chờ cô hôm qua đến giờ rồi, đừng để tôi mất kiên nói rồi chị dậm bước lên cầu nuốt thật chậm thật chậm từng sợi mì, rửa thật kĩ thật kĩ từng cái đĩa, cũng không thể kéo dài thêm được nữa, hít một hơi sâu cam chịu bước lên đang ngồi trên giường, chăm chú làm gì đó với cái laptop đặt trên vừa mở ra, chị chẳng thèm nhìn cô mà chỉ thẳng vào góc tường- Thảm để sẵn rồi đó!Cô nhìn tấm thảm gai nhựa một cái rồi qua đó quỳ xuống, tay vòng lại ngoan một tiếng trôi qua, chị vẫn không đoái hoài tới cô, mặc cho cô thút thít mà chị tắt laptop, mở tủ lấy ra cái dây nịt da bản to, bước qua chỗ cô ra lệnh- Đứng thẳng dậy tôi hỏi tội cô!Cô nức nở đứng thẳng dậy, đầu gối hằn chi chít vết gai, đau nhức, mặt vẫn đứng úp vào tường, tay khoanh lại, cái mông quay ra thật vừa tầm tay cầm thắt Còn không cởϊ qυầи?- Chị ơi đừng mà, xấu hổ l...Chát... chát... -Xấu hổ nè!Chưa nói xong đã ăn ngay hai dây lưng vào mông. Cô xoắn lên đưa tay cởi ngay cái quần jeans, cả qυầи ɭóŧ Chị ơi... em cởi rồi... em biết lỗi rồi... hức!- Hôm qua đi đâu?- Dạ đi barChát... chát... - Đi bar chơi bời!Thắt lưng vung lên, cô đau Đi đến mấy giờ nhỉ???- Dạ... 3... 3 giờ sáng...Chát...Aaaa! Huhu- Giỏi ghê! Đi thâu đêm nè, Chát... chát...- Đi đã hỏi chưa? Còn dám lấy xe, đã hỏi chưa? Chát... chát... Có GPLX chưa, hả? Chát... chát... chát..Chị tức giận quất một loạt roi đau điếng, cô nhỏ đau oằn mình khóc nức nở chẳng dám xoa, chỉ biết luôn miệng xin Đã vậy còn uống rượu, hả, xỉn tới mức đó? Nói, uống hết bao nhiêu? Chát... chát... Dạ... hức... dạ gần... hức... 2 chai... Chát... Aaa!- 2 chai rượu! Chát... chát... uống 2 chai rượu nè! Tôi đi mấy bữa, ở nhà ăn gan trời mà!Chát... chát chát! Aaa... hưh..huhuChị càng đánh càng dữ tợn, dây da cứ quất chan chát vào mông, từng lằn dây hiện rõ, sưng phù lên, chị vẫn không hề dùng Nín ngay! Kể ra từng tội một, từ mình định số roi xứng đáng, nhanh chát... Aaa- Dạ... huhu... em đi Bar không xin phép... đánh 30roi... hứcChát...aaa...huhu- Được, tiếp!- Em dám lấy xe của chị mà không hỏi, gây ra tai nạn, nên đánh... hức.. đánh 50roi... huhu...oa- Đi đến gần sáng thì tính sao?- Dạ... hức... đi trễ như vậy đáng đánh, hức... đáng đánh 30roi... huhuhu chị ơi... huhuChát... - roi lại cứ dán lên đau điếng- còn khóc à!? Còn tội gì nặng nhất nữa?Chát... chát... AaaNãy giờ bị quất liên hồi gần 40roi, chị đánh rất mạnh, cái mông đỏ chót, sưng vù lên bắt đầu đứng k yên, chân quẫy đạp cho bớt đi cái nóng Dạ... huhu... tội uống rượu, uống rượu xay xỉn bê tha... đáng đánh... hức... huhu... đánh cho 50roi... 50roi mây...Huhuhu...oa...- Tổng cộng tất cả là bao nhiêu?- Dạ tổng cộng là... hức... là bị đánh 110 dây lưng và 50roi... hức... roi mây...Hức... chị ơi em biết lỗi rồi, chị ơi...Cô khóc nức nở khi nghĩ về trận đòn, xoay ngưòi lại tay xoa mông hết cỡ, xong lại níu tay chị xin lỗi rối rít. Nếu chị mà đánh bao nhiêu roi này, chắc là cô nằm liệt giường luôn Không xin xỏ, rõ chưa?Đi qua giường nằm chuẩn bị, tôi lấy roi bước qua mà chưa xong thì xác định!Chị để cái dây lưng trên giường rồi bước qua tủ lấy ra một cái roi mây, vừa dài vừa to!Cô bên này cố gắng xoa mông, cứ ôm chặt mông đến lúc chị qua- Bỏ tay ra, nằm ngay ngắn!- ...cô lắc đầu nguầy nguậy, tay vẫn khư khư bảo vệ cái Hoàng Khánh Chi- chị giọng gằn lên bực Dạ! - cô biết chị giận, lên tiếng, đồng thời cũng lập tức buông tay ra, thìChát.. chát.. chát.. chát chát..Một loạt roi rơi xuống đôi mông đỏ sưng vù, nay vắt thêm mấy lằn roi đỏ rực cộm lên. Đáng lẽ đánh bằng dây lưng trước, mà nó chọc chị giận, chị cầm roi mây quất nhiên mấy roi đó không tính, chị quăng cái roi mây xuống giường, cầm cái thắt lưng đặt lên mông nó- Tôi đánh nhớ đếm cho kĩ, tôi hỏi tới đâu không trả lời được thì tăng 10roi nghe chưa?- Dạ!VútttttChát... chát...... chát... chát..Chát... chát... chát chát chátAaa...HuhuhuVúttttttChat... chat...chat...chatChat...chat... chat chat chat......Cứ như thế roi vang lên đều đều, chị đánh rất mạnh, cô nức nở khóc, chưa bao giờ chị giận như Bao nhiêu roi rồi?- Dạ 38roiVúttttChát... chát... chát... chátChát... chát...Chát... chát chát chát...- Bao nhiu roi?- Hức... dạ... hức, dạ ơi chỉ mới hơn một nữa số dây lưng, chỉ nghĩ thôi mà cô đã thấy mình không đủ sức khóc cứ vung roi mà quất vào đôi mông run lẩy bẩy kia, không chút nương rượu, say bét nhè còn lái xe, có chuyện gì xảy ra chắc chị chết luôn. Vậy nên thà để chị đánh cô không xuống được giường còn hơn để cô ra ngoài lụy tình con ngta rồi hành hạ bản thân như vậy. Ừ, chị biết nguyên nhân hết chứ, chị tra hỏi mấy cô bạn của cô bắt nói ra hết để chị còn tình chứ gì, chị đánh lần này cho cô biết cái nào đau hơn, nên sống là vì cái Bao nhiu roi, có đếm không?- Dạ... có, đã đánh... đánh 105 thắt lưng!VúttttChát... chátVútttChát... chát chát Nằm ngay ngắn lại, kê gối cao lên!- Chị ơi... hức... đau lắm cho em nghỉ xíu,... cho em xoa mông... xíu đi!- Nằm im! Không xoa không nghỉ gì hết! Đi chơi có xin không? Lấy xe có xin không? Bây giờ còn dám xin???- Huhuhu... cô chỉ biết nằm im thật ngoan ngoãn, nước mắt ướt hết ga hết cầm cái roi mây lên, nhịp nhịp lên mông nó- Hoàng Khánh Chi- Dạ... hức... dạ em nghe... hức!- Biết lỗi chưa? Còn tái phạm nữa hết?- Dạ em chừa rồi, em xin lỗi... hức... xin lỗi chị...- Nâng mông cao lên, 50 roi mây!ChátAaaa...Cái mông sưng tấy căng phồng bị quất một roi mây thật sự là đau điếng, một lằn rướm máu nổi trên mông, cô bật dậy ôm cái mông, nhảy ra khỏi giường- Chị ơi! Chị ơi em xin lỗi, em không chịu nổi nữa, chị ơi tha cho em... hay là... hay là... hức. cho em nợ đi chị! Hức... hức...- Cúi xuống nằm ngay lại, nhanh lên!- Không mà- cô lắc đầu nguầy nguậy, tay che cái mông đã không còn chịu không nói gì nữa, thoắt lại nắm tay cô đè lên giường, cô lại lôi cái mền che lên mông, khóc nức nở, gào thét, van xin...- Tôi cho em cơ hội cuối cùng, đếm đến ba, tự mở chăn ra nằm ngay ngắn lại, hoặc là tôi trói cô lại!Một...Cô vẫn nằm đó càng nức nở Chị ơi, huhuh... chị ơi nhẹ tay!Cô mở cái mền ra, đã nằm lại ngay ngắn, chị sẽ không tha, cô chỉ còn nước ngoan ngoãn mà chịu chát chát chátVút... chát chát chátVút... chát chát chátChị quất tốc độ 5s 3 roi, cách 5s lại tiếp 3roi. Cái mông đầy lằn rướm máu rải chát chát chátVút... chát chát chátVút... chát chát chátMông cô run rẩy, có những lằn roi chồng lên nhau chảy chátVút... chátVút... chátNhững roi kế tiếp chị quất mạnh từng roi, cố gắng k để trùng nhau nhưng k thể, vì mông cô lúc này như quả hồng chín vậy, quất chỗ nào cũng sẽ bật Còn bao nhiêu roi?- Dạ... hức... còn...Cô không đếm 10roi cuối cùng, đếm to lên, roi nào không đếm đánh lại 2 thở hổn hển, gật đầu, nước mắt tuôn như chát... aaa...mộtVút... chát... Aaa....hai......Vút...chat... bảyVút... chat chat... tám... Aaa... chínVút... CHÁT... Aaa... mười... hức... em xin lỗi, em sai rồi, sẽ không tái phạm cùng, cô thiếp đi với cái mông be bét roi. Chị đã nói rồi, đánh nát mông, tức là mông phải nát.
Trên phòng, nó đang nằm sấp chúi mũi vào điện lầu, gia chủ Hoàng Khánh Chi tay xách nách mang khệ nệ cái vali to to xuống lầu, rồi lại nhớ ra gì đó bèn lê thân lộc cộc bước lên gõ cửa triệu hồi ai Gia Chi à?- Dạ? - vừa nghe kêu, vừa đáp rồi nhìn ra đã thấy người ta đứng trước cửa Giờ tôi đi đây, nhớ kĩ lời tôi dặn nha, tới bữa tôi về mà có cái gì nữa hah, chết nha, nha!!!- Dạ em biết mà, cam đoan sẽ ngoan, mà em có muốn không ngoan cũng có được đâu, bị đòn cái mông như vầy còn đi học được là còn thấy người kia đứng dựa trước cửa mà có tí e ngại, 2 ngày trước, âyda khỏi nhắc cái mông còn ê còn sưng đây. Người ta giờ này còn oai nghiêm đứng trước cửa phòng khoanh tay thị uy nữa. Bất quá uy thiệt Ừmh, mấy người nói cho hay đi, tới chừng đó có chiện rồi đừng có trách tui ở Dạ biết rồi, giời ạ, khổ lắm cơ!- Gọi Giời nữa ha? em là Đăm Săn à em? Nói cho mà biết, chưa khổ lắm đâu nha, mà em cứ chúi mũi cày game cày truyện quài đi nha em, kì này tui thấy em không có xuất sắc như kì trước rồi đó nha em, bữa nào hah, tui mà lôi ra chuyện học hành của em là em mới khổ thiệt nha, biết hết đó mà chưa xử đó nha!- Dạ? - nó lại thầm than sao gì cũng biết hết trơn vậy trời?- Dạ cái gì, tui đi đây, trễ giờ bay rồi đây, nhớ kĩ, ngoan ngoãn ngoan ngoãn ngoan ngoãn ở nhà cho tuiii!- Yes,yes,yes madam, trust me!Nó nằm đó mà thè lưỡi, tay làm động tác nghi thức quân Okay, để "trust" thử coi! Xuống khóa cửa!- Vầnggg -Đi là nó lại ở nhà một mình nữa rồi, lần trước đã cô đơn muốn chết, huống chi cái người đó, càng ngày nó nhận ra mình càng có tình cảm không bình thường, càng lúc càng thương hơn nữa rồi, xa rời buồn càng thê lương thấy thương, huống chi lần trước đi có 2 ngày mà lần này lại đi đến cả tuần đi, aizzz chán chán chán quá nhà, phải ngoan. Nó ghi thứ nhất tuyệt đối ngoan, vì chỗ kia còn đau ê ẩm. Tự dưng quyết chí học hành rất siêng năng. Giỏi thứ hai vẫn đi học, đọc sách, ăn uống ngủ nghỉ đúng giờ. Tốt thứ ba hơi rảnh định dọn nhà, nhưng đi đứng chưa linh hoạt nên đành chơi tí game, đọc tí truyện, mai thứ tư cũng là thứ Sáu ngày học cuối tuần, bay về nhà tắm rửa thì leo lên cày truyện, tủ lạnh hết đồ ăn mà vì tiết kiệm thời gian đành gọi thức ăn nhanh. Lại thêm nhớ ai thứ năm dành cả ngày cày truyện luôn. Ngày mốt là chị về, ráng cày hết bộ truyện còn dọn dẹp nhà cửa. Deadline là ngày ngày Chủ nhật, lúc nó cày xong áng trường thiên kinh điển rồi giật mình nhìn lại đã gần 11h khuya, đi rửa mặt thì mắt quầng như mắt cú, nhìn cái đống bừa bộn thì hoàn toàn bất lực, vậy là kế hoạch ngày hôm nay của nó tèo cũng may đi, hôm qua chị bảo tối thứ Hai mới về cơ, ít ra nó còn cả ngày mai để dọn nhà, để mua thức ăn chất đầy tủ lạnh, còn hôm nay, trước mắt đắp mặt nạ rồi đi ngủ cho thật đủ mong là ngày mai mắt hết quầng thâm, không là toi cái mạng thiệt hay mà người tính không bằng cụ trời thích trêu sáng thứ Hai lão sư tỷ tỷ thân yêu kéo vali bước ra từ Taxi, vẻ mặt phấn khởi sau một chuyến đi thú vị, thêm vào đó là một tí vui tươi mong chờ vì món quà đặc biệt a, vốn là đi Sing đợt này việc chính là gặp em gái nuôi kiêm " học muội" sẵn tiện du lịch giải khuây, ai ngờ được đợt mở bán iPhone X đầu tiên nên sẵn tiện mua về 2 em, cho mình một em cho ẻm một em, thật vui vẻ vì coi như lại có một món đồ cặp nữa ấn chuông nảy giờ hong ai ra mở cửa cho cô hết trơn, đành phải tự mò chìa khóa mà mở. Giờ này mà còn ngủ, quả lười nhà tìm lại hong thấy ai hết trơn, quan trọng là căn nhà bừa bộn đến lạ, mà cũng không nghĩ nhiều, lo người hơn lo nhà, mà nhớ thì đúng hơn." Nay thứ hai học ca chiều mà ta, bộ đổi ca hả ta?" Cô nghĩ nghĩ, một hồi bèn quay danh bạ gọi cho Alo, đang ở đâu đó bạn?- Dạ? Em hả? Thì đang ở nhà chứ đâu, hi, mới ngủ dậy, đang ăn sáng nè!- nó đáp tỉnh bơ luôn, đâu có nghĩ tới người ta về sớm tạo bất ngờ cho mình Ồ, ngoan quá ha, thôi ăn đi, nào về thì gặp hah!- Dạ, về sớm với em nha!- Okay, dĩ nhiên!- -Bên này cô cúp máy mà lòng đầy nghi vấn, làm gì mà phải nói dối mình đây, lần trước không phải cũng vì che giấu mà chọc tức mình hay sao đây, bẵng mấy ngày lại nói dối, đi chơi đâu rồi không biết. Haiz, tự nhiên mắc bực nữa rồi tiểu Gia Chi bên kia thì lại đang tí ta tí tởn xách hai túi đồ to từ siêu thị chạy về, không biết nhà đang bốc khói còn vừa lái xe vừa hát nghêu đến nhà đi vào thì gặp ngay cái vali, chưa hết sửng sốt thì cô đang trên lầu bước xuống nhìn nó tỉ mỉ quan sát. Xâu chuỗi lại những gì quan sát, Chi lão sư càng chằm chằm nhìn nó như đã đưa ra một kết luận, đã có hẳn hoi giải pháp kiểm chứng, ok, nó xui xẻo rồi, nhìn nhà cửa kìa, rồi chị bước ra từ hướng phòng nó nữa, chắc là cũng kịp thấy cái đống hỗn độn trong kia, nó cắn môi nhắm mắt, mà cũng tại nó thôi mà, không oan Chị, về sớm,...hi...hihi...Au cười giả tạo vl...- Đứng đó mà cười đi! em ở yên đó đi, chờ tôi xíu ha!Giọng nói này, thật trào phúng đi, mà sao cái mặt nó lạnh còn đôi mắt thì, thiệt sự k dám đứng đó gục đầu cắn môi, cõi lòng lâng lâng hai chữ " xong phim".Bất quá con bạn thân Khánh Vy nằm không cũng dính đạn mới Dạ, alo em nghe, có chuyện gì vậy cô?- Gia Chi đi với em hả?- Dạ đâu, bữa giờ tụi em hong có đi chơi đâu hết á, chắc Gia Chi ở nhà mà?- Không có ở nhà!- Vậy...chắc thư viện trong trường á cô! -con Vy cố nói, cái con này đi đâu lung tung được nữa?- Không đâu, mà bữa giờ nó vẫn đi học đầy đủ, học hành đàng hoàng đúng không?- Dạ đúng rồi cô!- cái này thì nó đáp chắc nịch, bữa giờ học hành đàng hoàng thiệt mà, cả 2 Còn chiều nay?- Dạ... sao... sao cô? - nhỏ thấy có gì chẳng lành, thật thì hồi sáng nó có gọi nói chiều nay trốn nhờ nhỏ điểm danh hộ, mà cô hỏi vậy, hok lẽ... biết?- Em quên lần trước tôi nói gì với em rồi hả Vy? Đang bao che nữa phải không? Nói, chiều nay nó định trốn phải không?- D... dạ, mà chắc Vy mệt hoặc...- Thôi được rồi, không cần nói giúp nữa, mai tôi nói chuyện với em sau. Tôi cúp đây, chuẩn bị đi học đi!...Rồi xong, mai bị nhằn nữa cho -Mà bên đây sau cuộc nói chuyện nghe được, có một con rùa đầu càng ngày càng rụt Nãy giờ nghe rõ rồi ha, sao mà định trốn đây? Giải thích tôi nghe?- Em... em chỉ là định...- Khỏi định, chiều nay em ở nhà. Còn nữa, đi mua đồ có gì sai mà phải nói dối, nói tôi nghe luôn?- Dạ, em... cái này em xin lỗi!- cái này thì không quanh co được đâu, sự thực nó rành rành mà. Trong mấy lúc hỏa hoạn phải biết điều mới có thể toàn thây. Nhưng mà hình như đây là lần thứ 3+ nó nói dối.😣- Còn có tí thành thật đó! Vậy còn em làm gì bữa giờ mà cái nhà như cái ổ rác, làm cái gì mà một đống vỏ thức ăn nhanh, hửmh? Em làm cái gì mà phòng ốc em loạn bừa lên không dọn, hả???- Em... giờ em dọn liền mà!- Khỏi đi, để giờ mới dọn hả? Đứng yên đó đi, không phiền em. Ở đây nói chuyện cho rõ ràng, bữa giờ ở nhà lại game ghiếc truyện triết các thứ ô hợp phải không? Rồi tính tối nay tôi mới về mới vắt chân dọn định qua mặt tôi phải k? Cúp tiết cũng vì chuyện này chứ gì?- Cô, em hong cố ý...lắm!- nó nũng nịu nhìn cô, tay nắm cánh tay lắc lắc mà bị gạt Chớ nói nhiều, giờ chỉ cần nói tôi biết có đúng hay là không?- Dạ... đúng. - gái ngoan nhà chúng ta nuốt nước mắt, cái gì nên thấy không nên thấy gì thì cũng bại lộ sạch sẽ hết rồi, giờ còn chối để chết càng tươi hơn Okay, quá lắm rồi,...Gia Chi, okay, còn cố ý với chả cố ý lắm, hừh - một tay chống hông, một tay chỉ thẳng lên phòng- bây giờ, em bước ngay lên phòng tôi, quỳ ở đó cho tôi!- Hả... Chị, hức, hoy mà chị, có gì từ từ...Nó nghe thì sợ, phạt nó, phạt nó quỳ rồi trong tình hình này thì thế nào bữa nay nó cũng tiêu tùng, nó định ăn vạ níu kéo nhưng lập tức cái ánh mắt nghiêm khắc siêu cấp nghiêm khắc của người ta phóng qua trảm ngay ý định làm nũng, mấy từ tiếp theo đành nuốt lại, chuyển hướng Nhưng chị để... em dọn dẹp đã! - biết đâu dọn dẹp sạch sẽ sẽ không còn bực nữa nhỉ?- Khỏi cần, tôi nói sao làm vậy, ngay cho tôi đi! Nhây một hồi tôi không bảo đảm nha!?- vừa nói Chi lão sư càng tiến lại gần đằng đằng hàn ý, làm cho người kia cảm thấy bị đóng Chi nhấc chân mà có cảm giác cứng nhắc, dùng nhiều hơi sức hơn thường ngày mới lếch lên được cầu thang, mặt xị, mỏ chu mất hết hình tượng hotgirl mà bỗng nhớ gì đó, quay lại- Chị, cái kia... cá sống, thịt sống, để em bỏ tủ l..ạnh?- Tôi nói e đi lên liền, muốn tôi đá em lên không hả?- Dạ không, tất nhiên không, em lên liền đây!Vừa nói, vừa quay lưng phắng ở đó Chi ngự tỷ quăng bịch đồ vào cái tủ lạnh trống trơn rồi điện cho dì giúp việc theo giờ quen thuộc đến dọn, lúc chờ dì đến thì cô xách thân lên phòng tắm, đi qua đi lại làm ai kia thở không thông, rồi đợi đến lúc dì dọn xong xuôi thì mất khoảng 2h, đồng nghĩa nó đã phải quỳ đó dưới sự giám sát của ngta suốt 2h, sống lưng lạnh ngắt, chân tê -Được nhiêu đăng nhiêu đó bà con, mai tui đọc lại edit lại rồi viết người yêu cầu ngọt, thì hẳn sẽ có ngọt, nhưng mà cho em nó chịu ngược trước đi rồi hẵn, tui thích thấy ngta bị spank mà, ahi!Nói chứ nguyên do là thấy bạn bè đi Sing mua mà GATO nên hành nhỏ chơi á, buồn quá bạn nữa, bơ tui đi, tui buồn là t lôi Gia Chi của mấy bạn ra Nào, tối vui, ngủ nào.
em yêu chị cô à